Kế hoạch về khoản tiền tiêu vặt cho con

Người tìm kiếm sự an toàn

Là người tìm kiếm cách làm bò kho sự an toàn, bạn luôn nghĩ về một bức tranh tổng quát – tiết kiệm cho việc học đại học, hình thành quỹ hưu trí, mua một chiếc xe hơi cho con cái. Nhưng với trẻ, đặc biệt ở giai đoạn này, chúng sống hoàn toàn cho hiện tại. Vì vậy, bạn không nên đẩy những lo lắng về tương lai của bạn sang con cái. Trẻ không coi đó là sự quan tâm và lo lắng cho chúng, mà đúng hơn là bạn lo lắng về những chuyện không đâu. Và điều đó có thể là khởi nguồn của những mâu thuẫn giữa cha mẹ và con cái. Thay vì lo lắng, bạn hãy sử dụng kỹ năng lập kế hoạch, giúp con đặt ra những mục tiêu tiết kiệm vừa phải với số tiền tiêu vặt của chúng. Khi trẻ dành ra được khoản đó, bạn hãy đề nghị chúng góp một phần tiết kiệm vào khoản bạn tiết kiệm cho việc học đại học hoặc chiếc xe hơi đó.

Người viển vông

Neu bạn là người viển vông, có thể bạn sẽ không có một kế hoạch về khoản tiền tiêu vặt cho con ngay từ đầu. Nhưng nếu con có bất kỳ đặc tính dùng tiền nào khác, bạn có thể thấy chúng có những mối quan tâm về tiền bạc mà không bao giờ xảy ra với bạn. Điều đó cần sự nỗ lực thực sự từ phía bạn, nhưng điều quan trọng là bạn cần tìm cách nuôi dưỡng những đặc tính dùng tiền của trẻ, ngay cả khi những đặc tính đó rất khác so với bạn. Bạn không cần phải là người tiết kiệm giỏi mới tán dương những kế hoạch thận trọng của người tiết kiệm và người tìm kiếm sự an toàn. Đe có một buổi chiều thú vị với trẻ thích tiêu xài trong tre so sinh bi tao bon phai lam gi khu mua sắm, bạn không cần phải là người thích mua sắm. Hãy dùng tình yêu thương trong các mối quan hệ tìm cách kết nối với trẻ và khám phá thêm điều gì khiến những đặc tính dùng tiền của trẻ thể hiện ra.

Kế hoạch về khoản tiền tiêu vặt cho con

Đòi hỏi

Ed và con gái Lizzy đang ở quầy thanh toán trong cửa hàng tạp hóa, lúc đó Lizzy chợt nảy ra ỷ gì đó trong đầu.

“Bố ơi, bố nhìn đồ chơi Polly Pocket này đi. Con chưa có cái này.”

“Bố thấy rồi, Lizzy ạ. Nó màu hồng con nhỉ.”

“Con có thể mua không bố? Chỉ 4 đô la thôi mà.”

“Giá của nó là 4.99 đô la, và câu trả lời là cách nấu chè bưởi ngon không.”

“Con mua cuốn sách có miếng dán này được không ạ?”

“Không được, Lizzy. Con đừng đòi bố những thứ linh tinh nữa.”

“Vì sao con không được mua một thứ gì đó?”

“Vì con không thể mua. Chúng ta phải đi rôi.

Lúc bước ra khỏi cửa hàng, Lizzy nhìn thấy máy bán hàng tự động ở một góc.

“Bố ơi, con mua kẹo gôm được không ạ?”

Lizzy là một trường hợp đòi hỏi.